Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Tâm Sự Trong Tôi ''Tặng Thủy Tiên Em Xã Cháo Hành''

Ngày 2. 9 đến rồi..... tất cả những kỷ niệm của một thời ...trong tôi lại trở về với biết bao nhiêu cảm xúc.....Trở về thuở thiếu thời nghịch ngợm ..đầu làng cuối xóm....mỗi khi tan buổi học về .....!Giờ đây những kỷ niệm đó lại ùa về trông tôi...nhớ mái trường , thầy cô....cùng chúng bạn  vui đùa ...một nõi nhớ khôn nguôi .....Bài thơ này chân tường tặng em xã Thủy Tiên cùng tất cả các Thầy Cô giáo ... nhân ngày khai giảng  năm học mới....
 
                 Tâm Sự Trong Tôi
 
 
        Hỡi người giáo viên nhân dân
Gieo mầm trí thức chẳng quản nhọc nhằn
        Sớm hôm vất vả gian nan 
Trên môi vẫn nở vô vàn ánh dương
        Người là tình Mẹ mến thương
Cho bao mơ ước muôn phương xây đời
        Đi đâu cũng nhớ về người 
Trường xưa bạn cũ nụ cười thầy cô
         Người là họa sĩ điểm tô
Vẽ lên sắc thắm tuổi thơ tươi hồng 
        Ơn người bài học vỡ lòng 
O a nhân nghĩa  , yêu thương làm người 
        Hỡi ai đi ngược về xuôi
Đừng quên bục giảng một thời trong ta
       Chân Tường viết một bài ca
Tôn vinh nhà giáo thiết tha chân tình
       Nói nên tâm sự chính mình
Ước mơ đứng giảng tan tành dở dang
 
 
                                        Chân Tường 
 

.
 

Buồn - Say - Mộng

  Buồn - Say - Mộng
         .............

.............
  
( gửi những ngày  xưa  thân ái )
     Một  ngày yên  ả  qua  mau
Đêm  về ta  với  nỗi  đau  nhớ  nhà
    Gió  đông  hiu  hắt lạnh tanh
Đem tôi  trở  lại mái  tranh  nhà  mình 
    Ngồi  đây  nâng chén men nồng
Tuyết  rơi  trắng xóa cánh đồng  hiện ra
    Chén  đầu  ta  uống  một  hơi
Như  dòng nước  mát  giếng  khơi  góc vườn
     Ô  kìa  hoa  bưởi ngát hương
Nhìn  bầy chim nhỏ  mà  thương  não  lòng
     Bùi  ngùi nâng  chén  thứ  hai
Hoa  mai  nở  rộ tàn phai  hết  rồi
      Pháo  hồng  nhuộm  bước  em đi
Để  tôi  ở  lại tả  tơi  u  sầu
      Xứ  người lạnh lẽo  hoang mang
Đời  buồn  lên  tiếng  ta  phang cả  bình
     Từ  xa  bỗng thấy  giật mình
Tay  roi miệng quát ném  bình  chạy ngay
    Ngựa ô  ta  phóng một lèo
Đồng quê   ta  lại  leo  trèo  bắt  chim
    Tối  về  anh cả  đứng  trông 
Sao  mà  chú  út  chơi ngông quá trời
    Từ  nay  cấm  có  leo  trèo
Chuyên  tâm học tập mà  theo  anh K
    Bất  chợt trời đổ  cơn mưa
Bàng  hoàng  tỉnh giấc  đã  trưa  mất  rồi
     Thì ra  mình đã mộng say
Quay về  hiện tại đắng cay một mình
    Bao ngày yên ả đã qua
Đời trai thẫm đẫm phong ba cuộc đời
    Ngước lên hỏi với ông trời
Làm sao Người lỡ để đời tha phương
      Quê nhà con vẫn vấn vương
Ngày đêm vẫn nhớ những lời mẹ cha
       Mẹ ơi con rất nhớ nhà
Vườn cau trước ngõ giờ ra mấy mùa?
      Thương  Cha yên giấc  ngàn thu
Cho con tiếc  nhớ ngày sau mỏi  mòn
       Con biết là mẹ rất lo
Cho người con nhỏ phương xa ấm lòng
      Mẹ ơi con nhớ con mong
Một ngày được ở trong vòng yêu thương




Tự Bạch

 Họ tên   :
        
                              Tên  tôi  Cha đặt rất  vần
                      Phong vân  vũ trụ một phần tên tôi
                               Tuốt gươm bảo vệ sơn hà
                      Ngàn năm  Đất Việt đậm  đà sử ngâm
                               Cơ  đồ đế  nghiệp là đây
                       Tên  tôi ôm cả Giang Sơn vào lòng

ngày sinh
                  bao người ngã xuống giữ  Quê
                Hàng năm ngày đó  thê  nương não lòng

Năm sinh:
               xuân về trên đóa tầm xuân
                 một  bông ngã giá tám hai ngìn đồng

nghề nghiệp:

                         cuộc  đời lăn lộn phong xương
                  lấy bằng  tốt nghiệp đời thường học thêm
                          bao năm bán sức lấy công
                   mai  này không biết ngóng trông nghề nào
                        ( 1 nghề thì sống  đống nghề thì toi
)
Tình  Yêu:
                          Anh tôi  bảo với  tôi rằng
                mau mau mà kiếm một nửa  hằng  mong
                           Thu về  gió lạnh đìu hiu
                Có  người tâm sự  cho vui cuộc đời
Quê :
                      Sông Hồng  thơ mộng uốn quanh
               Làng tôi ngay đó mái tranh thả hồn
                       Quê  tôi cả nước hướng về
                Ngàn năm kỷ niệm lời thề Cha Ông
                              

Đời Là Thế

cơm gạo giang  hồ  nuôi tôi  lớn
chuyện  giang hồ  dậy  cho tôi khôn
thị phi  trắng  đen  đời là vậy

vẫn  cười ngạo nghễ  giữa thanh thiên